Đó là một lão đầu ngoài năm mươi, quanh năm khom lưng nửa gù, nhìn qua chắc chỉ cao chừng một thước sáu.
Hạ Lãng không biết tên thật của lão, chỉ biết lão họ Lâm.
Những người đến tìm lão làm việc đều gọi lão là Lâm sư phụ.
Sau khi khai khiếu, Hạ Lãng mới trực tiếp gọi lão là sư phụ.




